Thứ Hai, ngày 10 tháng 10 năm 2011

Nắng ngày xanh biếc

Sau những ngày mưa xám xịt muốn rụng rời, sáng nay nắng lên. Nắng lọc qua màn mưa nên dịu dàng trong veo. Người bật dậy sau khi ngủ quên như chết vì một buổi tối mắc mưa ẩm ướt, dụi mắt nhìn đồng hồ hớt hải rồi hí hoáy lục lọi đồ để bận ra đường. Xẹt tới xẹt lui vài nhát thì dắt xe ra khỏi sân. Nắng rạng ngời chào đón. Gương mặt quạu đeo vì đi trễ của người dãn ra chút xíu. Mùi cafe ai pha nồng nàng trong hẻm. Tuần mới rộn ràng lắm đó người.

Đã thấy con icon mặt cười của người phóc lên ngồi trên Yahoo, vậy là người đã tới công ty, sau khi băng qua mấy chục con đường ba làn xe hai làn cỏ. Người đang làm gì? đang nghe sếp càu nhàu? đang tám với đồng nghiệp, đang pha một ly cafe bự rồi chúi mắt vô màn hình? Làm gì thì hôm nay người cũng quên tưới cho cây hoàng anh ngoài sân rồi đó nha người. Ngày dễ thương vậy mà người cứ hớt hơ hớt hải thật là tội gì đâu. Ôi muộn sầu là điều chẳng phút giây nào ta giũ bỏ được.

Mà mùa thu thì đỏng đảnh điên cuồng. Bây giờ thì ngọt ngào thế chứ lát nữa phong ba bão táp nổi cơn tam bành lên thì ai biết? ai dám? Người gật gù xác nhận như kiểu người biết rõ cái cô MÙA THU kia làm ngồi sau xe người mà chột dạ ghê quá. Oánh trống lảng, thôi thì còn cuộc đời ta cứ vui, còn ngọt ngào ta cứ say đi người. Người nói thêm là còn đói bụng là ta cứ ăn rồi tấp vô lề mua ổ bánh mì bảo lát lên công ty gặm. Ôi, thương người biết là bao nhiêu.

Hôm nay mặt người quạu đeo, sầu thảm. Nhưng mùa thu vẫn ngọt ngào và yêu người lắm đó hehe

Thứ Sáu, ngày 07 tháng 10 năm 2011

Chở gió


Sáng tháng 10 trời ấm, tôi ra chợ sớm và thấy gió trượt trên vai. Gió nhiều và mịn. Bà bán hàng nở nụ cười mời mọc nhưng dễ thương. Thật hiếm khi gánh vác một thứ gì nhẹ nhàng đến vậy.

Thành phố có rất nhiều hẻm nhỏ. Mỗi con hẻm là một ống hút gió mãnh liệt. Khi ta đột ngột rẽ vào một ngõ khuất, gió nổi lên quất ngang mặt mày một luồng ẩm ướt, mát mẻ như nhảy xổ ra từ một máng xối đầy rêu. Gió khiến tôi thích những con hẻm nhỏ dù xét trên những phương diện khác thì hẻm nhỏ thua ngay từ mọi mặt trận. Nhưng cuộc đời có bao giờ chọn lựa được mười phân vẹn mười? Người ta phải học cách hài lòng và tìm đủ mọi cách để moi ra được một sự hài lòng trong mớ bất tiện. Thôi thì gió, gió là niềm an ủi xanh ngời.

Gió ở thành phố thường mang theo khói cay xe cộ, mang theo tiếng chửi rủa lầm bầm của một kẻ vừa thoát ra khỏi đám kẹt xe. Gió hoang mang và mệt mỏi. Nên thỉnh thoảng trong một buổi chạy xe không gấp, tôi phải tìm cách chui vào một con hẻm nào đó, và đôi khi bế tắc luôn ở trỏng, nhưng chấp nhận để có một khoảng thời gian trốn tránh an toàn ngọn gió không trong lành. Bỏ lại sau lưng một đám đông bát nháo và đầy nỗi niềm để đi vào một chốn hẹp với những đôi mắt tò mò từ sau những ô cửa đeo bám sau lưng. Quả là một sự đánh đổi đáng giá. Đôi khi là một món hời vì bất ngờ sau một khúc quanh, giàn hoa giấy ruộm bông được gió thả bay lất phất. Tiêu dao.

Sáng nay tôi chở gió trên vai, ngụp lặn trong tiếng bát nháo bình yên của khu chợ xép. Gió nồng nàng mùi lao động, mùi ngày mới, mùi yên ả. Tôi sẽ làm gì vào một ngày đầy gió hứa hẹn như hôm nay?

Tôi ra ngoài ngõ
Đón ngày của tôi
Thấy con chim nhỏ
Đánh rơi gió đồi...
(Ngày mới - Thơ Nguyễn Bích Lan)

Thứ Năm, ngày 06 tháng 10 năm 2011

Ru khúc tàn phai



Sự lụi tàn đôi khi đẹp rực rỡ.

Như những ngày cuối thu, khi bạn nhìn ngắm một cành cây khẳng khiu trơ trụi, rùng mình nghĩ tới một sự tàn lụi thì trong cái sự hoang tịch cô liêu ấy vẫn chan chứa một vẻ kiêu hãnh nồng nhiệt hơn bao giờ hết.

Mùa thu qua, qua rồi.

Mai mốt là mùa thu qua
Giảng đường sáng nay lại mở
Giảng đường vẫn nhiều áo đỏ
Không còn hành lang cho ta...

Mùa thu qua, một thời nào đó cũng đã qua. Bạn níu lại điều gì của ngày cũ ? Ký ức tàn phai theo thời gian nhưng ký ức cũng đẹp rực rỡ theo thời gian. Những thứ còn lại trên mảnh đất hoang vu của ký ức là những thứ kiên cường nhất mà bạn có trong đời, những thứ không nguôi sống trên vùng nhớ nhung đã bạc màu theo năm tháng miệt mài. Mùa thu đã qua...

Bạn đang đối diện với mùa đông đầy kiêu hãnh, không cần lá điểm tô, không cần nắng tưới tràn. Chỉ có những cơn gió xoay vần để ký ức thênh thang trống trải. Quá khứ không đè nặng lên vai nữa, nhưng nó vẫn còn những vết dấu như những cành cây khô mãnh liệt sống cho đến tận hôm nay. Quá khứ phai tàn như gió thổi qua triền cát, cát bay đi để lại những dấu chân nồng nàng in dấu cuộc đời. Bạn tìm ai theo dấu chân?

Ta đi tìm hoài ta
Chợt xanh rêu giữa ngực
Chợt đêm sâu hun hút
Biết bao giờ phôi pha...?

Thứ Sáu, ngày 17 tháng 6 năm 2011

Thương nhớ Mười Hai

i nhng người thiên lý tương tư! Nếu bt ng nhng dòng sau đây có lc vào tay bn, mà thy nói được lên mt mi cm hoài ca bn vn cht cha bên lòng, thế là k viết bài này ly làm mãn nguyn lm ri.

(Vũ Bng)


Thnh thong, tôi cũng thương nh quê nhà theo cái kiu mà Vũ Bng thương nh Hà Ni ca ông, nghĩa là trên đi này chng có ch nào đp như ch đó hết, chng có ph n nào du dàng đm thm duyên dáng như ph n đó, chng có món ăn nào thanh tao đm đà như đó. Nói chung là cm cãi. Ôi vì cãi thì được gì. Bn có yêu khúc rut ca người ta hơn khúc rut ca bn được không?

1. Tháng giêng mơ v trăng non rét ngt : Không có rét phương nào ging rét ca phương nào, ngt ngào hay không tùy lòng người vy. Tùy c vào cái khung cnh êm đm m cúng hay lnh lo cô đơn, tùy manh áo, tùy mnh chăn, tùy ánh mt nng nàng hay h hng, và tùy c vào vic nó đã lên men ca ni nh, ca quá kh chưa hay ch mi quanh đây và biết chc vn thế trong tương lai. Cái ngt ca rét tháng giêng trong lòng Vũ Bng là ngt ca th rượu chưng ct đã lâu, men trong người cho đến lúc nó sc nc mùi hương ri ca vô trái tim tưng đã hóa đá dè đâu là g mc. Lòng người ta như vy đó, tìm đúng th đ gõ vào thì ai cũng tan tác như ai.

Trăng tháng giêng trong veo. My thng bn hi cp ba hay r nhau lên đi Vng Cnh ung rượu đêm Nguyên Tiêu ri ng quên gia núi đi u tch, gia gia lăng tm hoang phế và nhng bia m nhp nhô. Vng Cnh là mt ngn đi phía Tây Nam thành ph, nhìn xung dòng sông vt qua như di la, nhng con đò ch cát xuôi dòng và tiếng gà phía Kim Long vng v . Tôi chưa ng quên đến sáng bao gi, nhưng đã nhìn thy trăng lên trên đnh đu trong tiếng guitar bp bùng. Đó là nhng năm mười tám tui. Tôi thy trăng trong, rét ngt, thy cuc đi là mt bc tranh yên như nhìn thành ph t phía nhng ngn đi thông.

Châm la điếu thuc cui cùng

Xp xòa

K nim

Đêm kinh kỳ thu y

Xanh lơ.

Nhng ngón tay tháng giêng vn còn vương mùi mt gng và chui khô bà ngoi làm đ trên chàn bếp, mùi ci da qua mưa bão chưa khô nhưng vn đem ra đun đ nu bánh chưng, bánh tét. Không có tht m dưa hành như Vũ Bng, ch có thu dưa món nhai dòn dòn mà bà ngoi tôi phơi biết bao nhiêu cà rt c ci c kiu trên nóc nhà sut nhng ngày tháng Chp hanh hao nng. Nhưng tôi không ngi được nó na sau mt chuyến bay dài c 1 tiếng đng h. Sài Gòn có quá nhiu th nên tôi không nhn ra được th có trên ngón tay mình.

(cont)

Thứ Sáu, ngày 03 tháng 6 năm 2011

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 5 năm 2011

Cánh buồm nâu

Không đề
(Nguyễn Bính )

Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau.
Anh đi đấy, anh về đâu?
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...





Cánh buồm nâu chắc là thứ mà ai cũng phải có trong đời, đó là thứ cảm giác đứng nhìn một điều gì đó trôi đi, xa dần, muốn níu mà không níu được.

Đọc blog của Ohanami, tôi thích nhất từ "vấn vương" mà Ohanami hay xài. Vấn vương là thứ tình cảm dập dìu đến rồi đi, yên ả lướt qua hiện tại bằng những con sóng lăn tăn của quá khứ, của nỗi nhớ và những ám ảnh rồi bồng bềnh trôi như thế theo dọc cuộc đời. Vấn vương là sợi dây duy nhất tôi nhìn thấy giữa khung cửa tò vò và một cánh buồm nâu khuất dần phía chân trời, sợi dây trong veo thầm lặng, sợi dây không có lý do rõ ràng để tồn tại nhưng vẫn tồn tại. Hiện thực là một khoảng cách xa vời vợi và càng ngày càng vời vợi nhưng vấn vương thì đâu thèm đếm xỉa gì đến cái hiện thực ấy.

Mỗi ngày tôi đều tự nhủ rằng chỉ có hiện tại là quan trọng, nhưng mà những câu chuyện xửa xưa vẫn cứ thả một nùi dây không màu không mùi không sắc vây quanh và níu tôi. Thôi thì tôi mặc lòng cho nó níu, càng vùng càng không đứt mà coi bộ còn bị thương. Xem như coi ai lỳ hơn.

Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Sao không đi phứt đi cho rồi, ở hoài tận chân trời làm chi ko biết.:(

Thứ Tư, ngày 13 tháng 4 năm 2011

Ơi cuộc sống mến thương

Vậy là đã 4 năm lẻ mấy ngày kể từ ngày bạn mất. Cuộc sống vẫn trôi đi một cách thản nhiên.

Kỷ niệm thật ra là vô cùng đơn sơ, và ngày càng đơn sơ hơn theo năm tháng. Đôi khi mình nhận ra là mình đã thương và quý những điều mà mình thậm chí không còn nhớ rõ là nó trông như thế nào. Vậy mà nó vẫn xuất hiện trong cuộc sống hiện tại của mình, bằng cái hình bóng lờ mờ đó, mà khiến mình nhớ nhung và tiếc nuối. Hiện tại rất ồn ào, rất xô bồ. Nhưng tại sao nó không cuốn nổi mình đi?

Thỉnh thoảng, mình ghét cuộc sống. Nó vô vị và vô tâm, nó thản nhiên, nó hời hợt. Nó chứa quá nhiều những giông bão mà nó vẫn phẳng lặng trôi. Nó nhấn mọi thứ xuống đáy như thể chúng chưa từng tồn tại. Nó khiến mình quên khuôn mặt bạn, giọng nói của bạn, mấy trò ngố bạn thường làm và những bản death metal bạn thường nghe. Kỷ niệm là của riêng mà mình còn không níu nổi nữa là những thứ khác. Rồi tất cả sẽ chìm trôi. Và người ta gọi đó là quy luật của muôn đời.

Dù thế, dù mình lắm khi nổi điên ghét bỏ cuộc sống, nhưng mình biết chẳng có gì tiếc nuối hơn là mất đi cuộc sống. Khi lần đầu tiên bạn chỉ cho mình, ở cái tuổi chưa thấy rõ cuộc sống nó tròn méo ra sao thì đã nhận ra là cuộc sống hóa ra nó mong mạnh kinh khủng. Và ranh giới giữa sự hiện hữu và sự lãng quên hóa ra chỉ là một bước sẩy chân. Đó, người ta cũng gọi là quy luật.

Nỗi buồn cũng là một quy luật
Nhớ cũng là quy luật, mà quên cũng vậy, là luật

Cuộc sống bao la, đứng trước sự đổi thay ta tưởng rằng cuộc sống đã thay đổi mà không biết rằng nó vẫn hoài như cũ, chỉ là ta quá nhỏ bé để nhận ra quy luật của cuộc đời. Cuộc đời này thản nhiên vì nó bất biến, mình đau buồn giận dữ vì mình thay đổi hằng ngày, vì mình phải lớn, phải xa, phải quên và rồi phải hoài ngồi tiếc.

Chúc bạn tuổi 25 êm đềm mãi mãi.

Thứ Năm, ngày 07 tháng 4 năm 2011

April

Tháng tư mới đích thực là mùa xuân. Mình luôn nghĩ về tháng tư với những cánh đồng vàng rực rỡ dưới chân núi Apls trong tập truyện ngắn của Alphonse Daudet, bầu trời đêm trong cao và chi chít sao cùng với một cô nàng ngủ quên trên vai cũng trong tập truyện ấy. Và những viên sỏi rớt từ lưng chú lừa đang cõng cô trên lưng đủng đỉnh quay về làng, từng viên từng viên rơi vào trong trái tim của chàng chăn cừu trên đỉnh núi núi Apls, như âm thanh trong giấc mơ không bao giờ tan biến...

Mà thật ra thì câu chuyện trên nó xảy ra vào tháng bảy

Nhưng cũng hề chi, ai cũng có một tháng để nghĩ về như nghĩ về một sự êm đềm nào đó thường đến rồi đi theo một quy luật của cuộc đời. Tháng tư nồng nhiệt, rực rỡ nhưng mà êm đềm hơn cả một buổi tối mùa đông đắp chăn ấm, hơn cả những buổi trưa cafe dưới tán cây nhìn tụi nó chúi mũi chơi sudoku. Những buổi sáng tháng tư thường có những con ve thức giấc sớm, kêu ca trên cây nhãn sau vườn từng hồi dài, đánh thức giấc ngủ đang yên ổn để rồi rơi vào trạng lửng lơ giữa giấc mơ đang ngả nghiêng bay trong ánh sáng mờ mờ đang rõ dần lúc về sáng. Mơ hồ, ánh mắt bạn cười lấp lánh, lấp lánh. Bạn mắt ướt của mình.

Ký ức bao giờ cũng đẹp. Đẹp như nỗi buồn.

Nhưng mà ký ức cũng rực rỡ y như vậy, nhất là những lúc nó trỗi dậy, đá vào nỗi nhớ của mình bằng những cú đá đẫm màu mùa hè đang ập đến, gào bằng giọng của những con ve đã luyện giọng mấy chục năm chỉ chờ có dịp đem xài. Tháng tư, cứ nghĩ mùa hè sắp đến là trong lòng xốn xang biết mấy, dẫu là mùa xuân cũng chưa hẳn đã qua...

Tháng tư, ôi ước chi mà chuyện xửa chuyện xưa cứ ngủ yên như ngôi sao trên áo chàng chăn cừu trên đỉnh núi Apls thì hay biết mấy.

Thứ Sáu, ngày 01 tháng 4 năm 2011

Thu nhà em


Anh đến mùa thu nhà em
Nắng cúc lăm răm vũng nhỏ
Mà cho đấy rửa lông mày
Nông nỗi heo may từ đó

Mưa đêm tuổi nổi ao đầy
Đồi cốm đường thon ngõ cỏ
Bướm lượn bay hoa ngày
Tin phấn vàng hay thuở gió

Tóc hong mùi ca dao
Thu rất em
và xanh rất cao.

(Lê Đạt)

Em mãi là hai mươi tuổi


Không đề


Em mãi là hai mươi tuổi

Ta mãi là mùa xanh xưa
Những cây ổi thơm ngày ấy
Và vầng hoa ngâu mưa thu
Tóc anh đã thành mây trắng
Mắt em dáng thời gian qua...

Ngày nay ngày nay
Chuyện đẹp qua đi
Thời gian gấp ruổi
Còn lại chúng ta

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp

Ơi! Con đường xưa
Những mùa trút lá
Cành bàng mồ côi
Cổng cũ rêu phong
Ý đợi người...


Ơi! Con đường xưa
Men vườn ổi thơm
Em tuổi hai mươi
Yêu anh hào hiệp

Bỏ em, anh đi
Đường hai mươi năm
Dài bao chia ly

Có những vợ chồng
Không là trăm năm
Mà tình thương yêu

Sông ơi dài sao
Rộng ơi biển cả
Thôi em nước mắt
Đừng rơi lã chã

Em mãi là hai mươi tuổi
Ta mãi là mùa xanh xưa
Giữ trọn tình người cho đẹp

(Quang Dũng)