Thứ Sáu, 27 tháng 5, 2011

Cánh buồm nâu

Không đề
(Nguyễn Bính )

Hôm nay dưới bến xuôi đò
Thương nhau qua cửa tò vò nhìn nhau.
Anh đi đấy, anh về đâu?
Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...





Cánh buồm nâu chắc là thứ mà ai cũng phải có trong đời, đó là thứ cảm giác đứng nhìn một điều gì đó trôi đi, xa dần, muốn níu mà không níu được.

Đọc blog của Ohanami, tôi thích nhất từ "vấn vương" mà Ohanami hay xài. Vấn vương là thứ tình cảm dập dìu đến rồi đi, yên ả lướt qua hiện tại bằng những con sóng lăn tăn của quá khứ, của nỗi nhớ và những ám ảnh rồi bồng bềnh trôi như thế theo dọc cuộc đời. Vấn vương là sợi dây duy nhất tôi nhìn thấy giữa khung cửa tò vò và một cánh buồm nâu khuất dần phía chân trời, sợi dây trong veo thầm lặng, sợi dây không có lý do rõ ràng để tồn tại nhưng vẫn tồn tại. Hiện thực là một khoảng cách xa vời vợi và càng ngày càng vời vợi nhưng vấn vương thì đâu thèm đếm xỉa gì đến cái hiện thực ấy.

Mỗi ngày tôi đều tự nhủ rằng chỉ có hiện tại là quan trọng, nhưng mà những câu chuyện xửa xưa vẫn cứ thả một nùi dây không màu không mùi không sắc vây quanh và níu tôi. Thôi thì tôi mặc lòng cho nó níu, càng vùng càng không đứt mà coi bộ còn bị thương. Xem như coi ai lỳ hơn.

Cánh buồm nâu, cánh buồm nâu, cánh buồm...

Sao không đi phứt đi cho rồi, ở hoài tận chân trời làm chi ko biết.:(

2 nhận xét:

Hoàng nói...

Mình cũng thích từ vấn vương lắm.^^

Thôi thì tôi mặc lòng cho nó níu, càng vùng càng không đứt mà coi bộ còn bị thương. Xem như coi ai lỳ hơn.

Chắc là tôi sẽ lỳ hơn.^^
Có cái gì đó níu lại đối với mình cũng thú vị, thú vị vì được dùng dằng chơi đùa với nó.^^ Rồi nó cũng qua lúc mình chẳng nhớ nỗi nữa...

Chúc Marduk vui vẻ trong kỷ niệm ngày sinh.^^

eihposhuyen nói...

"Bỗng dưng- một cánh chuồn chuồn
Trao cho tôi: Một nỗi buồn trong veo..."

Cr: Nguyen Hong Lien

P/S: Em cũng buồn nữa ^_^