Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

Chở gió


Sáng tháng 10 trời ấm, tôi ra chợ sớm và thấy gió trượt trên vai. Gió nhiều và mịn. Bà bán hàng nở nụ cười mời mọc nhưng dễ thương. Thật hiếm khi gánh vác một thứ gì nhẹ nhàng đến vậy.

Thành phố có rất nhiều hẻm nhỏ. Mỗi con hẻm là một ống hút gió mãnh liệt. Khi ta đột ngột rẽ vào một ngõ khuất, gió nổi lên quất ngang mặt mày một luồng ẩm ướt, mát mẻ như nhảy xổ ra từ một máng xối đầy rêu. Gió khiến tôi thích những con hẻm nhỏ dù xét trên những phương diện khác thì hẻm nhỏ thua ngay từ mọi mặt trận. Nhưng cuộc đời có bao giờ chọn lựa được mười phân vẹn mười? Người ta phải học cách hài lòng và tìm đủ mọi cách để moi ra được một sự hài lòng trong mớ bất tiện. Thôi thì gió, gió là niềm an ủi xanh ngời.

Gió ở thành phố thường mang theo khói cay xe cộ, mang theo tiếng chửi rủa lầm bầm của một kẻ vừa thoát ra khỏi đám kẹt xe. Gió hoang mang và mệt mỏi. Nên thỉnh thoảng trong một buổi chạy xe không gấp, tôi phải tìm cách chui vào một con hẻm nào đó, và đôi khi bế tắc luôn ở trỏng, nhưng chấp nhận để có một khoảng thời gian trốn tránh an toàn ngọn gió không trong lành. Bỏ lại sau lưng một đám đông bát nháo và đầy nỗi niềm để đi vào một chốn hẹp với những đôi mắt tò mò từ sau những ô cửa đeo bám sau lưng. Quả là một sự đánh đổi đáng giá. Đôi khi là một món hời vì bất ngờ sau một khúc quanh, giàn hoa giấy ruộm bông được gió thả bay lất phất. Tiêu dao.

Sáng nay tôi chở gió trên vai, ngụp lặn trong tiếng bát nháo bình yên của khu chợ xép. Gió nồng nàng mùi lao động, mùi ngày mới, mùi yên ả. Tôi sẽ làm gì vào một ngày đầy gió hứa hẹn như hôm nay?

Tôi ra ngoài ngõ
Đón ngày của tôi
Thấy con chim nhỏ
Đánh rơi gió đồi...
(Ngày mới - Thơ Nguyễn Bích Lan)

Không có nhận xét nào: